Lúc anh (thị giả) mới đến, anh ta chậm hơn cả (người-thân-)rùa. Việc gì cũng không quen. Chỉ cần hơi gấp một chút, là đã nói: “Ôi! Tim tôi”. Đổ mồ hôi. “Ôi! Áp lực”. Căng thẳng. “Tôi không quen”. Bây giờ khi thấy người khác như vậy, anh ta lại chịu không nổi. Như vậy đó. Bây giờ anh ta mới biết sự khác biệt. Anh ta biết rằng trước đây mình cũng từng như vậy, còn bây giờ thì thật sự khác rồi. Cho nên, nếu quý vị muốn huấn luyện bản thân, thì hãy mau đến đây. Đến đây để huấn luyện. Chắc chắn quý vị sẽ được huấn luyện. Tốt nhất là đừng ở gần tôi. Tôi không muốn huấn luyện người mới nữa. Hãy tìm Đồng (...) hoặc người khác huấn luyện quý vị. Đồng (...) hoặc mấy người khác...
Anh ta cũng khá nhanh, khá lanh lợi. Nhưng mỗi khi nghe tiếng tôi nói, anh ta liền “cứng họng”. Anh ta không phải “nha sĩ” (chơi chữ tiếng Hoa). Anh ta là bác sĩ Đông y, chứ không phải “nha sĩ”. Lần nào cũng lắp bắp: “À... Ồ... Ồ... Dạ... Dạ... Sư Phụ. À, dạ, dạ, dạ...” Tôi nói có giống anh ta không? Có giống không? Rồi tôi bảo: “Tôi còn chưa nói gì hết. Sao anh lại nói ‘dạ’ rồi?” Anh ta còn tiếp tục: “À, dạ, dạ. Dạ, dạ, dạ”. Tôi nói cũng “dạ”, không nói cũng “dạ”. Rồi anh ta nói: “Ồ, dạ, dạ... À, dạ... À, con xin lỗi... À... À... da...” “Da-da” gì chứ, “Ai-da!” Anh ta cứ như vậy. Nên tôi cắt luôn. Từ đó, tôi không bao giờ nói chuyện với anh ta nữa. Kỳ lạ. Sao lại như vậy nhỉ?
Rồi có vài người… Bởi vì đôi khi tôi thường tìm người nào đó. Ví dụ như, có ngày tôi sẽ tìm ai đó thường xuyên hơn, giả sử từ sáng đến trưa tôi tìm Đồng, vì chúng tôi đang làm vài việc chưa xong, và tôi phải sửa tới sửa lui. Thế nên cứ phải tìm đúng người đó. Lát sau tôi gọi lại tìm cô phụ trách trả lời điện thoại. Tôi chưa kịp mở miệng, chỉ vừa nói: “Đây là Sư Phụ. Giúp tôi tìm…” Cô ấy liền cúp máy, chạy đi tìm Đồng. Tôi còn chưa nói là tìm ai mà. Tôi muốn tìm người khác, không phải Đồng. Vì cả buổi sáng tôi tìm Đồng, nên bấy giờ cô ấy cũng tưởng tôi nhất định muốn nói chuyện với Đồng. Cứ luôn như vậy, làm phiền tôi rất nhiều. Sau khi người đó chạy đi tìm Đồng, tôi lại phải gọi điện lần nữa. Một người khác nghe điện thoại, nói: “À, thưa Sư Phụ, cô ấy đã giúp Ngài đi tìm Đồng rồi”. Rồi cô này cũng cúp máy. Cô ấy cắt ngang tôi như vậy. Tôi rất giận, nói quý vị hay. Có lúc tôi rất gấp, rất khẩn cấp, vậy mà họ còn chơi mấy cái trò này. Thật sự chẳng vui chút nào. Bây giờ kể cho quý vị nghe, thì quý vị thấy buồn cười. Nhưng lúc đó, tôi khóc không được, mà cười không xong.
Ngày nào cũng như vậy. Họ cứ đoán mò, không có kiên nhẫn chờ nghe xem tôi sẽ nói gì. Đâu phải lúc nào tôi cũng tìm Đồng. Người nhiều như vậy, tại sao cứ tìm cô ấy? Đâu phải lúc nào tôi cũng làm việc với Đồng đâu. Vì có rất nhiều việc phải làm mà. Nhưng họ cứ mặc định như vậy. Đôi khi là như vậy. Ai cũng như vậy, đủ loại vấn đề. Tôi ở với hơn một trăm, hai trăm, ba trăm người. Trời ơi, ngày nào cũng thật là “phù…” Thần kinh tôi còn bình thường là giỏi lắm rồi. Không thì tôi sẽ đi tìm bác sĩ của quý vị. Tìm cô ấy, chắc tôi còn tệ hơn nữa.
Cho nên, làm việc đối với chúng ta rất tốt. Làm việc cũng tốt cho chúng ta. Không thì quý vị đi làm thầy tu đi. Ở Campuchia thì rất dễ. Quý vị thấy đó, người ta rất kính trọng các tu sĩ. Ngay cả Nhà vua cũng phải đảnh lễ họ. Sao quý vị không sớm cạo đầu đi? Đến đây mặc một bộ đồ vàng rồi “Ừm”. Giống như hôm nay vậy. Quý vị có thấy không? Ngay cả những người như Công chúa cũng rất kính trọng họ, còn hơn cả quý vị kính trọng tôi nữa. Họ phải cúi lạy, phải cúng dường, phải có hoa tươi v.v. Người dân ở đây rất kính trọng các vị tu sĩ. Cho nên tôi nói với quý vị, nếu quý vị thật sự muốn làm thầy tu, thì hãy đến Thái Lan, Campuchia, Myanmar, Lào, đất nước Lào. Hãy đến mấy nơi đó mà làm thầy tu. Chà, tuyệt lắm. Quý vị sẽ còn cao hơn cả nhà vua nữa. Cho nên, nếu muốn làm tu sĩ, thì làm cho nghiêm túc. “Đừng nói là tôi không nói cho quý vị biết”. Đừng nói là tôi không nói cho quý vị biết. Bí mật nào tôi cũng nói hết. Không phải nói vì bản thân tôi, mà là nghĩ cho quý vị.
Khi tôi mới đến những quốc gia này, đi du lịch, tôi thấy họ gặm đùi (người-thân-)gà. Ôi… Mắt tôi mở còn to hơn cả cái đùi gà nữa; tôi không thể tin nổi. Xin lỗi. Cô không hiểu gì sao? Cô muốn dịch không? Cô muốn dịch cho họ chứ? (Con xin lỗi.) Mệt hả? (Con chỉ hiểu một chút tiếng Anh và tiếng Tàu thôi ạ.) Được rồi. Thôi, thôi khỏi. Nhưng cô vẫn thích lên đây ngồi nhìn tôi, đúng không? (Dạ đúng.) Ờ, tôi đẹp đủ rồi. (Dạ.) Cho nên tôi mặc nhiều đồ đẹp như vậy, ít ra quý vị cũng có thể nhìn ngắm chúng. Mình nói tới đâu rồi? (Gặm đùi (người-thân-)gà.) Nhổ răng hả? (Gặm đùi (người-thân-)gà.) Đùi (người-thân-)gà? Chuyện đó nói rồi mà. Đừng gặm nữa. Nhưng nếu chúng ta ăn thuần chay, và ở đất nước chúng ta nếu các vị sư đều ăn thuần chay, nhưng khi mình đi qua nước khác thấy các vị sư ở đó ăn thịt (người-thân-)động vật, thì lần đầu quý vị sẽ bị sốc. Sẽ cảm thấy rất sốc và cảm thấy rất… không quen, cảm thấy rất lạ lùng.
Còn người kia, anh làm nghề gì? (Dạ.) Anh cũng là bác sĩ hả? (Dạ.) Bác sĩ Đông y à? Nhìn anh không giống. (Dạ Tây y, mới tốt nghiệp được bảy năm.) Mới tốt nghiệp. Thảo nào. Nhìn giống sinh viên vậy. (Khám nội khoa và nhi khoa. Con chỉ có nửa người phiên dịch. Thành ra con chỉ khám hơn một trăm người thôi.) Hơn một trăm người thôi. “Nửa người phiên dịch” là sao? (Hai người dùng chung một người.) Ồ, vậy à. Có chuyện như vậy sao? Lần sau, trước khi đến, quý vị nên yêu cầu: “Nếu không có người phiên dịch, chúng tôi không đến”. Để người ta biết giá trị của quý vị, họ mới tôn trọng và trân quý mình. Quý vị đừng có sao cũng được như thế. Vì quý vị đều là đồng tu, nên phải làm việc thật tốt. Muốn làm tốt, thì phải có công cụ. Phải yêu cầu rõ ràng. Đừng trách tôi. Tôi không thể lo liệu hết bao nhiêu chuyện như vậy được, tôi tưởng họ đã sắp xếp xong rồi chứ. Vì họ biết quý vị sẽ đến, họ sắp xếp cho quý vị đến.
Tôi rất xin lỗi vì hôm nay mọi việc được sắp xếp quá thiếu chu đáo, không đủ người phiên dịch cho quý vị. Nếu không thì, nếu họ sắp xếp tốt, mỗi bác sĩ có một người phiên dịch thì sẽ tốt hơn. Nhưng lúc đó chúng ta không thể đòi hỏi quá nhiều, nhưng ít nhất hai bác sĩ có một người phiên dịch. Nhưng hiện tại, chúng ta không có nhiều. Cho nên, lần sau, quý vị phải yêu cầu. Quý vị phải yêu cầu công cụ của mình. Đó là vấn đề của quý vị, quý vị biết rồi. Tôi phải làm hết cho quý vị sao? Vậy thì còn ích lợi gì nữa? Nếu cái gì tôi cũng làm thay cho quý vị, vậy làm sao tôi có thời gian để làm những việc khác? Hơn nữa, làm vậy thì có ích gì? Quý vị cũng thông minh lắm mà. Phải biết tự yêu cầu chứ. Nhưng thật ra, chúng tôi cũng mới đến thôi, cũng chưa có tổ chức, sắp xếp gì cả. Luôn luôn là như vậy. Không phải mới đến thôi đâu. Nếu không có cái này, thì lại thiếu cái kia.
Thôi được rồi. Bỏ qua đi. Chúng ta cứ nhắm mắt cho qua vậy. Lần sau gặp bác sĩ, nhìn vào mắt họ là được rồi; nếu gặp bệnh nhân, nhìn vào mắt họ là được rồi và cầu Sư Phụ bên trong giúp đỡ. Nếu đã như vậy, vậy thì tới đây làm gì? Thuốc không có, người cũng không có, phiên dịch cũng không có, mà mới tốt nghiệp nữa. Nếu tôi là bệnh nhân ở đây, tôi không muốn gặp quý vị đâu. Giống câu chuyện vui hôm nay vậy. Quý vị đi qua bên kia. Ở phía sau có người phiên dịch. Ờ. Cho người Đại Hàn. Anh nói lớn chút để mọi người nghe được. Còn nhớ câu chuyện tôi kể hôm nay không? (Dạ con quên rồi.) Người đó. Có một người phiên dịch. Người nam đó. Anh ta đi rồi à? (Dạ chưa. Còn ở đây.) Quý vị phiên dịch ổn chứ? Tốt hơn chưa? Vì người kia có thể… Tôi không biết người kia có giỏi hơn cô ấy hay không. Nhưng cũng được. Có còn hơn không. Quý vị làm đơn giản thôi.
Như câu chuyện vui tôi kể hôm nay, còn nhớ không? Tôi quên mất là chuyện gì rồi. (Ca phẫu thuật đầu tiên.) Ờ, đúng rồi. Đúng rồi. Anh giỏi lắm. Vì bác sĩ này phẫu thuật lần đầu mà, nên rất căng thẳng. (Bệnh nhân) nói: “Ôi bác sĩ, tôi sợ quá”. Bác sĩ nói: “Tôi biết. Tôi rất hiểu cảm giác của anh. Đây cũng là lần đầu của tôi”. Cả hai cùng sợ.
Được rồi, vậy thì lần sau khi quý vị đến, tôi mong quý vị tự sắp xếp mọi việc. Hoặc thuê thêm người phiên dịch rồi đưa họ đến đây. Ở đây có rất nhiều người có thể phiên dịch cho quý vị. Thuê người bên ngoài cũng được. Trả chút tiền thì có sao đâu? Vào thứ Bảy và Chủ Nhật, họ đến đây làm thêm để kiếm tiền; họ sẽ rất vui. Có lúc họ cũng tình nguyện nữa, vì là giúp đồng bào của họ mà.
Nhưng chúng ta cũng không cần làm phiền họ. Trả tiền cũng được mà. Có tiền thì cái gì cũng có. Chỉ là họ không biết phải tổ chức thế nào thôi. Tôi nghĩ vì họ đến đây lâu như vậy rồi, mấy trăm người đó nhất định sẽ độ hết Campuchia rồi. Rồi tôi chắc chắn sẽ có mấy trăm người phiên dịch. Rốt cuộc cô ấy nói không có. Quý vị xem, cô ấy chẳng làm gì ở đây cả. Cô ấy cứ đem hình tôi ra treo lên như vậy thôi. Rồi treo trong chùa, dọa người ta chạy mất, làm phiền tôi như vậy. Rồi chẳng làm gì cả. Một người cũng không độ được. Chuyên treo hình tôi và sách biếu ở khắp nơi như vậy. Bộ dễ dàng thế sao?
Rồi. Xong rồi ha. Chúc quý vị thượng lộ bình an. (Cảm ơn Sư Phụ.) Lần sau nhớ quay lại nhé. (Dạ.) Mọi người ở đây đều ổn chứ? (Dạ chúng con ổn.) Muỗi không cắn quý vị nhiều chứ? (Dạ không.) Mỗi người bị hai, ba con muỗi cắn thôi phải không? Nếu muốn nhiều hơn, cũng có thể “thỉnh” thêm. Thậm chí có thể đặt mua. Hoặc xin phép. Chúng tôi có “khách sạn muỗi”. “Khách sạn muỗi hoàng gia”. Quý vị đã đến đó chưa? Có thể nộp đơn vào ở đó. Được rồi. Hôm nay nói đến đây thôi. Tôi còn phải gặp các đồng tu khác. (Vâng.) Cho nên… (Sư Phụ còn phải gặp một nhóm nữa.) Mong quý vị sớm được giải thoát. (Nhờ Sư Phụ gia trì.) (Cảm ơn Sư Phụ.) Nhóm người Hoa có thể về trước, còn mấy người khác có thể ở lại. Không sao. Vì lát nữa còn có nhóm người nói tiếng Anh. Người Hoa có thể về, còn những người khác có thể ở lại. Cảm ơn quý vị. (Cảm ơn Sư Phụ.) Dù sao… (Cảm ơn Sư Phụ chỉ dạy.) Quý vị đặc biệt đến vì việc này à? Chỉ hai ngày thôi à? Có người ở lâu hơn. Hôm qua có người đặc biệt đến vì việc này. Mọi người về nhà vui vẻ nhé. (Cảm ơn Sư Phụ. Cảm ơn ạ.) (Cảm ơn Sư Phụ.)
Photo Caption: “ÁNH SÁNG THẬT Không Bao Giờ Có Thể Bị Giam Hãm”











