Rồi đó. Nãy giờ nói cái gì mà lâu vậy? Bác sĩ này à, ba trăm bệnh nhân à. Còn người kia thì sao? Bao nhiêu “người”? Bao nhiêu bệnh nhân? Không, không, không, người phía sau. Anh ấy là nha sĩ, đã nhổ răng cho tám mươi người rồi. Đừng đưa thêm cho anh ấy nữa. (Anh ấy tính tiền rẻ.) (Báo cáo Sư Phụ bộ phận Đông y đã khám hơn 520 người.) Chà! Quý vị có phiên dịch không? Có người phiên dịch không? (Cuối cùng có một người đến. (…) dịch rất giỏi.) Anh ấy rất giỏi. (Sau khi anh ấy đến, con mới có thể phát huy sức mạnh của mình.) Anh ấy nói với tôi là không thể dịch quá nhiều. (Dạ anh ấy có thể. Anh ấy dịch rất tốt, dịch rất tốt.) Tại vì anh không hiểu thì làm sao biết được? Rồi, thôi được rồi. Khi tôi gọi anh ấy lên sân khấu dịch, có phải (…) không? Đúng rồi. Người đầu tiên đó. Anh ấy cứ… Tôi nói: “Dịch đi, nhanh lên”. Anh ấy nói: “Con không biết dịch nhiều đâu ạ”. Tôi nói: “Dịch được bao nhiêu thì dịch”. Anh ấy nói: “Chỉ dịch được một chút thôi”. Lúc đó anh ấy còn giả vờ khiêm tốn nữa. Chán thật.
Rồi lại đi tìm một người nhỏ hơn lên dịch. Người nhỏ đó còn giỏi hơn nữa. Người nhỏ đó là con của ai vậy? Có phải là con của ba cậu ấy không? (Dạ con của một sư tỷ. Bây giờ cả gia đình họ đã được thọ Tâm Ấn. Ba mẹ đều đã thọ Tâm Ấn.) Người bên này à? (Người bên này.) Vậy gọi cậu ấy dịch đi. (Dạ có, dạ có. Chúng con đã gọi anh ấy dịch.) Giúp phiên dịch. Là thường trú hay là gì, làm việc ở đây à? (Anh ấy làm việc ở đây với chúng con.) Sau này cứ ở lại đi. Dù công việc xong rồi cũng có thể ở lại. Nhưng công việc của chúng ta sẽ còn lâu lắm. (Cả gia đình họ sẽ đến ở đây vì ba mẹ anh ấy đến đây dạy học.) Được rồi, tuyệt quá. Chà, tốt quá. Cậu ấy có ở đây không? Không có ai ở đây hết. Người thường trú cũng không có ở đây à? Người thường trú lát nữa xem hoặc ngày mai xem. Người đó dịch rất tốt. Sau này đi tìm cậu ấy nhé. Tên cậu ấy là gì? (Dạ Tiểu Đệ.) Vừa đúng lúc… Cậu ấy dựa vào ba mẹ “quét dọn”. (Chơi chữ tiếng Hoa.) “Tiểu Đệ”.
Rồi còn việc gì nữa không? Mọi việc ổn chứ? Quý vị cho anh ấy cái gì vậy? (Vì lần trước, con đến dự thiền thất, con phát hiện vợ của vị chỉ huy đồn trú ở đây bị bệnh; họ gọi con đến khám. Tôi nhận thấy phụ nữ ở đây, dù mới ba mươi mấy tuổi, nhìn cứ như… so với phụ nữ ở Đài Loan (Formosa), họ trông như hơn năm mươi tuổi. Họ thiếu dinh dưỡng, cơ thể rất yếu và bị thiếu máu.) Rồi sau đó thì sao? (Lần này con đến, con mang theo thuốc đặc trị các bệnh cho phụ nữ — những bệnh do lao lực. Con mang những viên thuốc đó đến.) Tốt quá. (Kết quả là dùng hết sạch rồi.) Dùng hết sạch rồi hả? (Dạ đúng vậy.) Mang thêm… (Bộ phận Đông y đã khám hơn 500 người. Cộng thêm bác sĩ Tây y và nha sĩ, tổng số bệnh nhân vượt hơn một ngàn người.) Hơn một ngàn bệnh nhân. Trời ơi, ở đây chỉ có vài trăm dân làng thôi mà, sao lại có hơn một ngàn bệnh nhân được? (Phụ nữ và trẻ em nữa. Phòng khám đông nghẹt người. “Kinh doanh” rất tốt.)
Những người này là ai vậy? Là bác sĩ Đại Hàn hả? Bác sĩ Đại Hàn hả? Đến đây. Chúng tôi có cuộc họp bác sĩ. Ngồi đâu cũng được. Xin lỗi là hơi dơ một chút. Sao không mang theo tấm lót đến? Sao không mang theo tấm lót đến? Xin lỗi. Được rồi. Các nữ bác sĩ cũng có thể đến. Mang chứng chỉ của các cô theo. Lại đây, bên này, lại đây. Được rồi, tốt. Xin lỗi, không có ghế. Lấy cái gì đó cho họ ngồi đi. Chúng ta vẫn còn kém phát triển. Rất xin lỗi. Cứ thoải mái nhé. Quý vị ổn không? Quý vị có ghế không? Dù sao cũng được. Quý vị là bác sĩ hả? Qua đây. Hôm nay họ cũng làm việc hay không? Hôm nay họ có làm việc không? (Dạ có.) Những người làm việc, đi qua đây. Nếu hôm nay quý vị làm việc thì qua đây. Không sao, qua đây. Tôi không muốn nhìn hai bên, mắt sẽ bị lé. Qua đây.
(Dạ, con chỉ mang cái miệng thôi.) Mang cái miệng nghĩa là sao? (Để phiên dịch ạ.) Ồ, cũng không tệ. Qua đây. (Dạ được không?) Lại đây, lại đây, lại đây. (Cảm ơn Sư Phụ.) Cô ấy có làm gì không? Vợ anh đó. (Dạ cô ấy không làm gì.) Không làm gì hết! Ôi! Thật là xấu hổ. Cô ấy là bác sĩ nhi khoa mà. Có không? Có làm không? (Dạ có, làm rồi ạ.) Có hả? Có thì qua đây. Có khám bệnh cho trẻ em không? (Nhưng mà con không có mang thuốc theo. Con không biết hôm nay đến đây sẽ khám bệnh.) Ừ… “đẹp quá” đó. Không mang thuốc theo, vậy đến đây làm gì? Để cho họ tiếp tục bệnh hả? Không mang thuốc mà cũng không nói với chúng tôi. Chúng tôi có thể đi mua mà. Ở đây thuốc rất rẻ. Dĩ nhiên không như… Có lẽ không phong phú như ở Đài Loan (Formosa), Mỹ. Nhưng như vậy thì ít người chết hơn. Uống càng nhiều thuốc càng dễ chết.
Vậy hôm nay cô làm gì? Không có thuốc, rồi cô làm gì ở đây? (Dạ con làm việc một chút.) Hả? Không làm? (Làm việc một chút ạ.) Làm việc một chút rồi có vậy thôi. Người ta nói họ bệnh, rồi cô nói: “Được, cứ tiếp tục bệnh nhé?” (Dạ không phải, không phải.) Cô nói sao? Cô khám trẻ em, đúng không? (Nhưng vì con không biết lần này có khám bệnh, nên không biết.) Đồng (…) Dĩ nhiên cô ấy không biết. Với tính cách như vậy thì làm sao biết được? Tôi biết mà. Tôi biết cô sẽ không biết mà. Trời ơi. Quý vị phải nhanh nhẹn một chút. Tôi cần rất nhiều nhân tài giúp đỡ thế giới. Chứ không phải ở đó viện cớ nói: “Con không hiểu, xin lỗi. Con không quen gấp gáp như vậy. Gấp cái gì chứ?” Dĩ nhiên vui chơi gì cũng được, nhưng cả đời cứ viện cớ như vậy, thì sẽ không có tự tin đâu.
Tôi nói cho quý vị biết: quý vị làm việc càng nhiều, càng có trách nhiệm, thì quý vị sẽ càng tự tin, và càng cảm thấy mình là Phật. Tôi không phải nói chúng ta nên đi tìm việc để làm. nhưng khi tình cờ có việc ngay trước mắt, thấy người sắp chết mà không cứu, thì đó là người gì chứ? Rồi còn tìm lý do gì nữa? Dĩ nhiên quý vị không làm cũng được. Hà tất phải tìm lý do? Cứ nói “Con không muốn làm” là được rồi. Ở đây ai cũng rất thẳng thắn. Làm việc đều là tự nguyện. Không ai mắng ai phải đi tìm việc để làm. Không ai làm thay ai cái gì cả. Chúng ta phải tự nghĩ cách. Nếu thật lòng muốn cống hiến, thì tự mình sẽ tìm ra cách. Như khi quý vị rất đói, quý vị có thật lòng đi tìm đồ ăn không? Có không? (Dạ có.) Lúc đó quý vị có nói: “Không biết nhà bếp ở đâu” không?” Cũng không nói: “Ở đây bất đồng ngôn ngữ, làm sao tôi biết nói chữ ‘cơm’?” Lúc đó quý vị có tìm lý do không? Thật vậy. Trả lời tôi. (Dạ không.) Không. Xa mấy cũng sẽ đi tìm được. Bất đồng ngôn ngữ cũng không sao. Vẫn sẽ đi tìm được. Thật sự là như vậy. Được rồi.
Người ta có vấn đề, người ta có khó khăn, cũng giống như chúng ta lúc đói vậy. Quý vị đặt mình vào hoàn cảnh của họ, quý vị sẽ đi tìm cách. Nếu đó chính là quý vị, quý vị cũng sẽ đi tìm. Hiểu không? (Dạ hiểu.) Lý do thì quá nhiều. Khỏi cần phải tìm. Nếu muốn, tôi có thể viết ra một ngàn lẻ một lý do để đó. Lúc nào không muốn làm việc, thì cứ chọn đại một cái rồi nói với chúng tôi là được. Đã đến đây rồi thì nghĩ cách. Giúp người ta. Họ đều là Phật. Họ đang trong hoàn cảnh khó khăn. Đúng vậy, họ là người của chúng ta.
(Con lo sợ vì phiên dịch không thông. Trẻ em khác người lớn. Thuốc khác liều lượng, con chỉ có thuốc người lớn.) Cô vốn dĩ đâu có mang theo. Thế còn nói sợ hay không sợ cái gì nữa? (Dạ xin lỗi, con không biết. Con không biết lần này sẽ khám bệnh…) Không biết thì thôi. Lâu lắm rồi không làm việc. Cô ấy có biết thì cũng vậy thôi. Vốn dĩ đã tự động nghỉ việc rồi mà. Bây giờ cô ấy đi làm lại chưa? Đã trở lại làm việc chưa? Mới bắt đầu tìm việc thôi? (Mới bắt đầu xem sách y khoa.) Sách y khoa? (Dạ bắt đầu hành nghề…) Mới bắt đầu lại thôi. (Tại vì quá lâu.) Ờ, ờ. Cô ấy không làm việc. Dựa vào một mình anh là đủ rồi. Anh kiếm tiền nhiều như vậy. Tôi cũng không trách cô ấy. Đều là do anh chiều hư cô ấy. Nhiều lúc, khi giúp một người, không phải là chúng ta đang giúp họ đâu. Chúng ta đang phá hỏng cái khả năng tự lập của họ, cho họ cái tinh thần dựa dẫm. Sau này họ sẽ mềm ra, đi đứng như “tôi” vậy đó. Không được đâu. Mỗi người phải tự dựa vào chính mình là tốt nhất.
Tôi nói cho quý vị biết. Bình thường người đời không thích trẻ em làm việc. Người ta nói là lao động trẻ em thế này, thế kia. Nhưng thật ra những đứa trẻ làm việc sớm có IQ rất cao. Đó là thống kê nói, khoa học gia nói, không phải tôi nói. Không phải chúng ta cố ý ép trẻ em đi làm. Nhưng vì hoàn cảnh như vậy, các em bị buộc phải ra đời kích hoạt sự thông minh sớm, phải tự nghĩ cách để sinh tồn. Khi bị ép buộc, không thể nói: “Con là trẻ con, con không hiểu”. Không hiểu thì cũng chẳng có ai khác hiểu thay. Mình phải nghĩ cách. Những đứa trẻ không nhà rất thông minh, rất nhanh nhẹn! Dĩ nhiên họ cũng sẽ làm chuyện xấu. Nhưng vì họ phải nghĩ cách sinh tồn, họ có thể nghĩ ra việc xấu. Họ làm rất thông minh, trộm cái gì cũng rất nhanh, v.v. Con của chúng ta thì không làm được. Họ chỉ có thể trộm đồ của chúng ta thôi.
Cho nên con của quý vị phải được huấn luyện từ nhỏ. Tìm cách cho họ chia sẻ một chút công việc. Cho họ biết giá trị của đồng tiền. Cho họ biết rằng làm việc, nhanh nhẹn, tháo vát là một loại vinh dự, và khen thưởng họ. Một khi họ quen như vậy, sau này họ sẽ liên tưởng công việc với vinh dự, với cảm giác ấm áp, và với sự thương yêu, khen ngợi của cha mẹ. Họ sẽ liên tưởng như vậy. Lớn lên sẽ thành thói quen. Nếu từ nhỏ không huấn luyện, lớn lên không thể huấn luyện được. Quá ba mươi tuổi là xong rồi. Thật sự không thể. Không phải cố ý lười hay chậm, mà là không thể quen được. Cả hệ thống muốn sửa sẽ rất chậm, rất chậm. Tôi mất hơn mười năm mới dạy được cái nhóm… cái nhóm những đứa con khó dạy của người ta, mới thành được như ngày hôm nay, đến mức quý vị kính phục họ như vậy. Như vậy mà tôi vẫn chưa hài lòng đâu. Đó là quý vị khen họ thôi. Vì tôi có rất nhiều việc, cần rất nhiều người. Nhanh mấy cũng không đủ. Không phải họ không nhanh. Mà là chưa đủ nhanh, chưa đủ cái mức nhanh theo yêu cầu của tôi. Không phải họ không tiến bộ, không nhanh. Họ nhanh hơn quý vị mấy chục lần, quý vị đều biết mà ha? (Dạ biết.)
Như trước đây có vài người mới đến làm thường trú. Tôi bảo họ làm việc, họ cũng rất chậm, rất chậm. Có một người quay phim, một thị giả quay phim. Sau khi quay xong, tôi nói: “Được bây giờ tôi đi xa hơn một chút. Anh mang thêm một người để giúp anh. Thích mang ai thì mang người đó”. Cũng không có nhiều người để chọn, nên anh ta chọn một người nói cùng ngôn ngữ với anh ta. Nhưng rồi anh ta nói: “Thôi, thôi, Sư Phụ. Con không mang theo ai hết”. Tôi hỏi: “Tại sao vậy?” Anh ta nói: “Trời ơi! Người đó chậm quá trời”. Tôi nói: “Anh nói… Sao anh lại nói người ta chậm? Anh dựa vào đâu? Anh là kiểu người… suốt ngày cứ nói người ta chậm”. Anh ta nói: “Dạ đúng, Sư Phụ. Nhưng so với con thì người đó… trời ơi! Chậm quá mức luôn. Khi con bảo làm gì, mang gì, người đó đều nói: ‘Từ từ đã, gấp làm gì?’”
Bây giờ anh ta không quen cái kiểu chậm chạp đó. Trước đây anh ta cũng như vậy. Bây giờ gặp người như vậy lại chịu không nổi. Người kia còn nói: “Tôi không quen gấp như vậy”. Rồi nổi nóng, khó chịu. Hai người không muốn nói chuyện với nhau nữa. Rồi anh ta lại một mình khiêng hết. Cứ như vậy. Tôi nói: “Sao anh không nhờ người kia giúp?” Anh ta nói: “Trời ơi! Người đó phiền toái lắm. Chậm quá trời. Bảo anh ta làm gì, thà con tự làm còn nhanh hơn”. Lại còn phải giải thích nhiều, còn phải năn nỉ, còn phải tránh làm họ buồn, v.v. Rất chậm, rồi lại còn… Con người là vậy. Họ sẽ nói rất nhiều, hỏi được bao nhiêu thì cứ hỏi bấy nhiêu, còn giả bộ không hiểu nữa. Lại còn thích nấn ná để tán gẫu, v.v. Thói quen, tập khí. Thói quen xấu khó sửa. Đôi khi là như vậy. Rồi anh ta vẫn phải làm việc một mình. Sau đó tôi nói: “Thế thì tìm người khác cũng được”. Anh ta nói: “Thôi, thôi, thôi. Con sợ rồi, sợ rồi”.
Mới vài năm trước thôi, tôi không muốn dùng anh ta. Vì anh ta rất chậm, rất chậm. Anh ta nói chuyện, tôi nghe không hiểu. Vì anh ta nói rất lâu, rất dài dòng, mà tôi vẫn không hiểu được ý chính. Thế nên tôi không thích anh ta, không muốn làm việc với anh ta. Lúc đó tôi chưa có nhiều người. Tôi không muốn dùng người Âu Lạc (Việt Nam) đó, mặc dù tôi có thể nói chuyện với anh ta dễ hơn. Tôi vẫn không thích anh ta, không dùng anh ta. Bây giờ anh ta lại chê người khác. Mới vài năm trước thôi; ba, bốn năm trước thôi. Nhưng chuyện như vậy đúng là có xảy ra. Chúng tôi có một thường trú… Lúc mới đến, anh ta chậm hơn cả (người-thân-)rùa. anh ta chậm hơn cả cả (người-thân-)rùa. Việc gì cũng không quen. Nếu hơi gấp một chút là anh ta nói: “Ôi! Tim tôi!” Đổ mồ hôi: “Ôi! Áp lực”. Áp lực. “Tôi không quen”. Bây giờ thấy người khác như vậy, anh ta chịu không nổi. Là như vậy đó. Bây giờ anh ta mới biết sự khác biệt. Anh ta biết trước đây mình cũng như vậy, bây giờ thì anh ta thật sự khác rồi. Cho nên nếu quý vị muốn huấn luyện mình, thì mau chạy đến đây. Đến đây huấn luyện mình. Chắc chắn quý vị sẽ được huấn luyện.
Photo Caption: “Cùng Nhau Sống Trong Hòa Hợp. A, Thật Vui Sướng Và Tự Do!”











