(Con xin cảm ơn Sư Phụ về buổi thuyết pháp tuyệt vời này, vì chúng con đã học được rất nhiều ở đây mà không tốn kém gì cả. Bởi vì ở Munich mọi thứ đều quá đắt đỏ, mình không chi trả nổi bất cứ gì.) Tôi biết. (Đôi khi phải tốn đến 2.000-3.000 Mác Đức cho một buổi hội thảo.) Tôi biết. (Con từng tới Todtmoos và con thực sự rất thích, nhưng con không thể tham gia nhiều vì con không kiếm nổi 4.000 Mác Đức.) Hiểu. (Cảm ơn Sư Phụ rất nhiều. Con là một hành giả yoga, con thiền rất nhiều và rồi con rất hạnh phúc. Cảm ơn Sư Phụ rất nhiều.) Vậy tốt. Tôi vui khi quý vị biết trân quý, và nếu nó khiến quý vị cảm thấy tốt. Nếu quý vị thiền theo hướng này, nó sẽ mang lại cho quý vị cảm giác an lạc. Dĩ nhiên, hầu hết những điều chúng ta học được đều cần thời gian trước khi chúng ta có thể cảm nhận được lợi ích ngay lập tức. (...Một đẳng cấp cao hơn.) Dĩ nhiên, đúng vậy, nhưng nếu... (Mình cần nhiều thời gian ở đây, vì thiền là liều thuốc tốt nhất cho thân thể.) Cũng vậy, cũng vậy. Nó cũng tốt cho thân thể, nếu không thì tôi đã không thể theo nổi tất cả những buổi hội thảo này, chạy tới chạy lui, ba ngày ở đây, ba ngày ở đó, chênh lệch múi giờ, và đôi khi không ngủ, không ăn. Không có thời gian.
(Hôm qua, bạn con cũng đến và khi kết thúc, cô ấy nói: “Tôi mệt lả!” Con nói: “Tôi thì thấy rất khỏe, mấy hôm nay tôi không thấy quá mệt, dù chúng tôi đã ở đây hàng giờ liền”. Nhưng cô ấy hoàn toàn kiệt sức, nên hôm nay cô ấy không đến. Nhưng cô ấy muốn biết liệu chúng ta có thể mở băng nhạc cát-xét để thiền không. Con tự nhủ rằng cô ấy nên thiền mà không cần mở băng cát-xét.) Băng nhạc cát-xét nào? (Dạ những băng nhạc thiền đó.) Tôi hiểu. Cũng được, nhưng nếu đó là điều cô ấy cần. (Dạ, nhưng con thì không cần.) Ờ, dĩ nhiên, cô thì khác. Nhưng nếu cô… (Con đã thử thiền với nhạc và không nhạc, nhưng con cũng có thể thiền mà không cần nhạc.) Ờ, dĩ nhiên. Cô ở một đẳng cấp cao hơn một chút so với cô kia hay người đàn ông kia. Nhưng nếu họ vẫn còn cần, thì cứ để như vậy.
(Nhưng thỉnh thoảng con cũng thích cộng tu với nhau, nhưng làm thế nào? Làm thế nào để thiền như vậy?) Có lẽ chúng ta có một nơi ở đây, hay là không? (Chúng ta có thể làm gì đó cùng nhau ở đây...) Liên lạc viên ở đây là ai? Anh ấy có ở đó không? (Dạ, con...) Chúng ta có đủ chỗ cho tất cả quý ông và quý bà đã đến đây không? Có lẽ nơi ở đây quá nhỏ; chúng ta phải chuyển chỗ. (Dạ không, không...) Cái gì? Đến đây. Người quan trọng nhất, khách VIP, đến đây. Ồ không. Đây là... Munich? Người kia vẫn còn ở đó hay không? Một hay hai? (Dạ hai.) Đến đây. À, hai người đến đây. Bây giờ chúng ta có nơi nào không? Nói tôi nghe. (Dạ chưa có.) Chưa có à? Quý vị thiền ở đâu? (Dạ trong căn hộ này.) Căn hộ này quá nhỏ. Lớn, nhưng không đủ cho cả nhóm đông người này. Cho nên chúng ta phải tìm một căn hộ khác; tìm một nơi và nếu quý vị không có đủ tiền, thì cho tôi biết. Nhưng phải nhanh. Lần sau, ở đâu? Có lẽ ở công viên? (Dạ không. Lần sau ở đây.) Lần sau ở đây nữa à? Được. Tốt, tốt. Lần sau cũng ở đây. (Dạ.) Cho đến khi quý vị tìm được nơi mới. (Chúng con sẽ thông báo vào giờ nào, ngày nào.) Quý vị phải nói, quý vị phải chọn ngày nào. (Dạ.) (Và ở đây.)
Quý vị sẽ bàn về điều đó với nhau sau. Ở đây. Chủ Nhật hay sao, khi nào? (Dạ cũng tùy vào việc đa số mọi người rảnh rỗi thế nào.) Ờ, vậy thì quý vị nên chọn ngày nào. Thứ Hai? Không. (Thứ Hai... Không. Từ thứ Hai đến thứ Sáu là ngày làm việc.) (Cuối tuần. Chủ Nhật. Vào Chủ Nhật.) Cuối tuần? Chủ Nhật được chứ? (Dạ được.) Được. (Buổi sáng.) (Buổi tối Chủ Nhật.) Ai muốn tối Chủ Nhật? Ai muốn chiều Chủ Nhật? Muốn giờ nào? (Dạ buổi sáng.) Buổi sáng? Vậy thì sáng Chủ Nhật ha? (Mọi người.) Mọi người, tốt. Được. Vậy, ai muốn chiều Chủ Nhật? Không. Tối Chủ Nhật? Vậy những người muốn sáng Chủ Nhật thì nhiều hơn một chút. Ở đây chúng ta rất dân chủ. Quý vị không cần trách tôi, bởi vì đó là đa số. Sáng Chủ Nhật có được không? (Dạ được, rất tốt.) Cùng giờ? (Dạ.) Hay sớm hơn. (11 giờ sáng ạ.) 11 giờ sáng? 11 giờ sáng, ờ. Rồi quý vị cũng có thể xem băng ở đây hay gì đó. (Dạ nướng.) (Nấu ăn.) Nấu ăn? Không. Hãy chuẩn bị gì đó cho mọi người khi quý vị đến, vì sau khi thiền, họ có thể đói. (Đói. Dạ, đói.) Hãy chuẩn bị gì đó, được chứ? (Dạ, lát nữa chúng con sẽ bàn về điều này.) À, được. Lát nữa, được.
Bây giờ quý vị còn câu hỏi quan trọng nào nữa không, thì hỏi đi. Đây. (Vâng, hôm qua con cảm thấy rất thăng hoa.) Cái gì? Thăng hoa. (Dạ thăng hoa. Không phải về mặt thể chất.) Điều đó bình thường, tôi biết, ờ. (Nhưng con cảm thấy có điều gì đó thăng hoa bên trong.) Ờ, không phải như vậy. (Sau đó tâm trí con, mà con đã có suốt 49 năm, đã lên tiếng và cảnh báo con...) (Hơn 49 năm...) Lại lên tiếng. À, phải, nó cứ quay trở lại. (Và cảnh báo con tất cả những điều đó là gì, nói rằng tất cả đều rất lạ lẫm. Và sau đó con rớt xuống lại.) Ờ, tôi biết điều đó. (Và đó là tại sao con đi về nhà.) Tôi đã gặp anh ở ngoài kia, phải không? Đó là ai? (Dạ không.) Không? Người kia? Về nhà rồi. Thật tuyệt. Anh đi về nhầm nhà rồi. Anh phải về Nhà, nhưng đi lên, không phải về cái nhà này hay căn hộ này. Vậy bây giờ, câu hỏi là gì? Bắt đầu lại, phải không? (Dạ vâng.) Được rồi, chúng tôi sẽ cho anh một cơ hội khác. Cơ hội? (Dạ cơ hội.) Cơ hội, nhưng anh phải trả 500 Mác Đức. Như một hình phạt. Ờ, có lẽ tôi sẽ làm điều đó sau, như một hình phạt cho tâm trí, nếu không anh sẽ luôn đến và gây ra vấn đề với công việc của chúng tôi.
Ai vậy? (Con muốn hỏi, Năm Đẳng Cấp này có liên quan gì đến các luân xa không, hay hoàn toàn không liên quan và vượt trên các luân xa?) Vượt trên. Vượt trên các luân xa, ờ. (Cảm ơn Sư Phụ.) Đây là biểu tượng của Cõi giới và cũng là biểu tượng của phẩm chất của chúng ta, Phẩm Chất Thiêng Liêng của chúng ta. Từ Cõi A-tu-la đi lên. (Cảm ơn Sư Phụ.) Và nếu quý vị cứ lặp lại Năm Hồng Danh, nó sẽ hỗ trợ quý vị 24 giờ mỗi ngày để những ảnh hưởng phủ định không thể luôn xâm nhập. Bởi vì chúng ta đã khai mở kho báu, khai mở những kho báu của chúng ta, và ai cũng muốn lấy nó đi, lực lượng phủ định muốn lấy nó đi. Bởi vậy mà chúng ta phải tự bảo vệ mình, cũng bằng Lực Lượng Minh Sư và bằng Năm (Hồng) Danh, sự hỗ trợ của Thiên Đàng, Hệ thống Thiêng Liêng. Và sau này, khi chúng ta đã là minh sư, thì không còn cần sự hỗ trợ này nữa – ngược lại, chúng ta hỗ trợ tha nhân. Nhưng lúc đầu, chúng ta phải làm như vậy.
(Trước khi thiền thì phải kiêng ăn bao lâu ạ?) Ăn? À, ý cô là trước khi thiền... nửa giờ, một giờ. (Và sau khi thiền nữa? Con có thể (ăn) ngay hay con phải đợi nửa giờ trước?) Ờ, quý vị có thể “ăn” ngay. Quý vị không cần phải nhịn đói đến mức vừa thiền xong là lập tức ăn ngấu nghiến. Nhưng ăn từ từ thôi. Nếu chưa ăn nhiều lắm, thì quý vị có thể thiền ngay, không vấn đề gì. Một chút như thế này, một món nhẹ (thuần chay), hoặc uống một ly sữa (thuần chay) chẳng hạn, thì quý vị có thể thiền ngay và sẽ không bị đói nhiều vậy. Và sau đó, quý vị có thể ăn thêm một chút. Uống một ly sữa (thuần chay) hoặc ăn một trái táo. Hoặc một cái bánh nhỏ (thuần chay), hay thứ gì đó tương tự, đều được – và sau đó quý vị có thể thiền ngay lập tức. Chỉ khi chúng ta ăn quá nhiều, chẳng hạn như cho bữa tối, bữa trưa hoặc no quá, thì chúng ta mới cảm thấy uể oải. Không cần phải tự lừa dối bản thân, bởi vì chúng ta ngồi đó và rồi ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Ai kia? Ờ, ở đây. (Con chỉ có một điều ước, đó là trở về với Thượng Đế mãi mãi sau kiếp này. Con sẽ làm được điều đó không?) Cô sẽ làm được điều đó. Nếu đó là điều ước duy nhất của cô – đó là điều ước tốt nhất. Đó là điều ước đẹp nhất mà tôi muốn nghe. Bởi vì có lúc nhiều người đến với một vị Minh Sư, nhưng không phải luôn là vì Thượng Đế. Họ luôn đến vì nhiều thứ khác – vì những ham muốn vật chất, sự thỏa mãn vật chất, đủ loại ước muốn. Rất ít người... (Con không muốn quay lại thế giới này; đó là điều duy nhất con muốn.) Được, cô có thể làm điều đó 100%. Không có nhiều người đến chỉ vì Thượng Đế; đó là lý do các Minh Sư luôn gặp khó khăn.
(Trước khi con hỏi Ngài, con muốn nói với Ngài rằng con thương Ngài hơn bất cứ điều gì và Ngài vẫn mãi là Sư Phụ của con.) Cảm ơn cô. (Và bây giờ con có hai câu hỏi hơi phức tạp một chút.) Nói đi. (Câu hỏi đầu tiên là như thế này: Con có người-thân-mèo mà con thương vô cùng.) À, người-thân-mèo. Cô có thể nuôi, không vấn đề gì. Tôi không muốn lấy (người-thân-)mèo của cô đâu. (Dạ không. Nếu họ chết trước, và con chết sau đó, thì con có thể tìm họ ở đâu?) Khi đó, cô sẽ phải chịu một phần trách nhiệm. Mèo ăn chuột, v.v... (Mèo của con không ăn chuột ạ.) Không à? (Dạ không.) Hoặc ăn (người-thân-)chim bên ngoài. (Họ cũng không ăn.) Có, có, họ có ăn. Tôi cũng từng có một người-thân-mèo. À, ý tôi không phải là (người-thân-)mèo của tôi – [của] chồng cũ của tôi. Trước khi tôi đi phiêu lưu lên Hy Mã Lạp Sơn. Tôi cũng nuôi một người-thân-mèo và chú ăn chim ở bên ngoài, mặc dù lúc đó tôi là người trường chay. Tôi cũng không làm gì được.
Photo Caption: Tự Hào Được Làm Người Bảo Vệ Thế Giới!











